Thứ Tư, 19 tháng 3, 2014
Bùi Văn Bồng1: VIỆT NAM KHÔNG THỂ ĐẠY MỤC TIÊU...
Bùi Văn Bồng1: VIỆT NAM KHÔNG THỂ ĐẠY MỤC TIÊU...
Chừng nào còn định hướng XHCN trong kinh tế thì chỉ đi Loanh quanh là điều chắc chắn !
Chừng nào còn định hướng XHCN trong kinh tế thì chỉ đi Loanh quanh là điều chắc chắn !
Thứ Hai, 3 tháng 3, 2014
Miệng lưỡi !
Không hiểu mà cứ nói
Được cho là " nói liều !"
Từ không mà nói có ?
Thiên Hạ chửi " nói điêu !"
Hãy nói điều Trung thực.
Dù nói ít, hiểu nhiều !
Mỗi người một miệng lưỡi
Hãy nói lời thương yêu !
Được cho là " nói liều !"
Từ không mà nói có ?
Thiên Hạ chửi " nói điêu !"
Hãy nói điều Trung thực.
Dù nói ít, hiểu nhiều !
Mỗi người một miệng lưỡi
Hãy nói lời thương yêu !
Thứ Năm, 6 tháng 2, 2014
Xuân Quê !
Chếnh choáng hơi men !
Bài tình ca trên ti vi vừa tắt .
Tôi đi ra , Loanh quanh theo các lối đường làng
Sương mù giăng không rõ mặt người !
Xuân đưa ta đi, khi tuổi đôi mươi.
Xuân đón ta về khi đầu đã bạc !
Đi chợ Làng.
Gặp mọi người... Cúi nhẹ đầu chào Cô, dì, chú, Bác...
Không rõ ! Có họ hàng, hang hốc ...gì không ?
Nhớ một thời trẻ con !
Tết đến, Mẹ may cho chiếc ao nâu sồng, quần phăng gụ !
Tôi chui rào !
Tìm đến vườn nhà Cụ Tú.
Nơi ngày xưa, vườn cam đỏ mọng lúc Tết về !
Tôi đi tìm, tìm... Những nét chân Quê!
Nhưng ! Hình như đã phai mờ theo năm tháng !
Cuộc đời người như một tấm Bè mảng!
Trôi trong mênh Mông ! Năm, tháng... Của thời gian!
Xuân Quê Hương !
Dù ngàn năm, vạn năm... Vẫn cứ thấy nồng nàn !!!
Hương sắc ấy cho tâm hồn ta Thanh thản !!!
Bài tình ca trên ti vi vừa tắt .
Tôi đi ra , Loanh quanh theo các lối đường làng
Sương mù giăng không rõ mặt người !
Xuân đưa ta đi, khi tuổi đôi mươi.
Xuân đón ta về khi đầu đã bạc !
Đi chợ Làng.
Gặp mọi người... Cúi nhẹ đầu chào Cô, dì, chú, Bác...
Không rõ ! Có họ hàng, hang hốc ...gì không ?
Nhớ một thời trẻ con !
Tết đến, Mẹ may cho chiếc ao nâu sồng, quần phăng gụ !
Tôi chui rào !
Tìm đến vườn nhà Cụ Tú.
Nơi ngày xưa, vườn cam đỏ mọng lúc Tết về !
Tôi đi tìm, tìm... Những nét chân Quê!
Nhưng ! Hình như đã phai mờ theo năm tháng !
Cuộc đời người như một tấm Bè mảng!
Trôi trong mênh Mông ! Năm, tháng... Của thời gian!
Xuân Quê Hương !
Dù ngàn năm, vạn năm... Vẫn cứ thấy nồng nàn !!!
Hương sắc ấy cho tâm hồn ta Thanh thản !!!
Thứ Hai, 6 tháng 1, 2014
Xin lỗi Anh !
Xin lỗi Anh , Nguỵ Văn Thà !
Xin lỗi ! Bảy mươi TƯ Anh hùng .
Đã hy sinh năm một chín bảy tư ở Hoàng Sa .
Nơi Cương thổ thiêng liêng của Tổ Quốc !
Thời khắc ấy đã qua bốn mươi năm .
Nhưng mấy ai quên được !?
Có chăng ! Chỉ là những kẻ đê hèn , bán Nước mà thôi !
Cũng năm một chín bảy TƯ !
Tôi là người ở bên kia chiến cuộc .
Đã bắn vào đồng đội các Anh !?
Đành rằng ! Đó là qui luật của chiến tranh !
Nhưng !
Nhiều đêm , giữa rừng xanh, tôi giật mình, không ngủ !
Đã bốn mươi năm ! Thời gian quá đủ!
Để Dân tộc ta Hoà hợp, kết đoàn !
Thế mà lòng người , vẫn Cứ ly, tan !
Cái chữ " Nguỵ !" vẫn chốt trong đầu không ít kẻ !
Để giờ này! Tên của các Anh vẫn chưa được Vinh danh !
Riêng cá nhân tôi !
Xin được : Xin lỗi các Anh!
Hãy tha thứ! Và nhận từ tấm lòng thành này !
Vạn lần xin lỗi !!!
Sài Gòn ngày 07/1/2014
Xin lỗi ! Bảy mươi TƯ Anh hùng .
Đã hy sinh năm một chín bảy tư ở Hoàng Sa .
Nơi Cương thổ thiêng liêng của Tổ Quốc !
Thời khắc ấy đã qua bốn mươi năm .
Nhưng mấy ai quên được !?
Có chăng ! Chỉ là những kẻ đê hèn , bán Nước mà thôi !
Cũng năm một chín bảy TƯ !
Tôi là người ở bên kia chiến cuộc .
Đã bắn vào đồng đội các Anh !?
Đành rằng ! Đó là qui luật của chiến tranh !
Nhưng !
Nhiều đêm , giữa rừng xanh, tôi giật mình, không ngủ !
Đã bốn mươi năm ! Thời gian quá đủ!
Để Dân tộc ta Hoà hợp, kết đoàn !
Thế mà lòng người , vẫn Cứ ly, tan !
Cái chữ " Nguỵ !" vẫn chốt trong đầu không ít kẻ !
Để giờ này! Tên của các Anh vẫn chưa được Vinh danh !
Riêng cá nhân tôi !
Xin được : Xin lỗi các Anh!
Hãy tha thứ! Và nhận từ tấm lòng thành này !
Vạn lần xin lỗi !!!
Sài Gòn ngày 07/1/2014
Chủ Nhật, 22 tháng 12, 2013
Khẩu súng nhét vào tay !
Thực ra, như bao đứa trẻ con khác ở miền đồng quê Bắc Bộ , trước năm 1975 ,từ thời còn để chỏm đã khoái chơi đánh trận giả ! Và khẩu súng trên tay là sự chế tác từ sống của lá chuối , hoặc cây thụt ống trúc, đạn là trái cây đay ăn lá, giấy nhai .... Tôi cũng là một trong số đó .
Lần đầu tiên mình sờ vào khẩu súng thật và được dạy cách làm chủ nó ! Là vào cuối tháng 8/1969 . Một buổi tối, ông Nguyễn Lập Sử , cán Bộ xã đội kiêm Trưởng Ban kiểm soát HTX đến nhà đề nghị Thầy , Bu mình cho đi tập luyện trong đội thi thể thao Quốc phòng của xã ( có được chi công điểm ).
Được sự nhất trí cao của hai vị Phụ huynh, tớ phấn khởi, khăn gói lên Đình Sú tập trung . Họ trao cho mình khẩu súng K.44 để học ngắm, vác chạy Vũ Trang, bơi Vũ Trang... Khoảng hai tháng sau , lên huyện thi, thì họ cho mình bắn bằng khẩu súng Thể thao của Tiệp khắc và chỉ ở cự ly 25-50m , vì nghe :" một viên K.44 bằng 4 hay 5 kg gạo " !
Nhưng không biết thế nào , mà họ báo cho mình biết đạt 28 điểm cho 03 phát? Chứ mình cũng có được nhìn thấy kết quả trên bia Đen tròn bằng cái miệng bát Tô kia đâu ?
Thế là lại được chọn vào đội thi cấp huyện, đi thi đấu ở Vụ Bản của tỉnh Nam Hà !?cũng lại đạt loại giỏi ?
Để đầu năm 1970, trong một đợt " tổng Động viên tuyển quân !" . Do xã thiếu chỉ tiêu, họ gí cho mình cái danh hiệu Đoàn viên, kèm theo cây bút Trường Sơn và yêu cầu làm đơn " tình nguyện " ra trận " GP MN!" ?
Thế là từ đó ( 26/4/1970) mình bị chuyển thẳng từ Đội Thể thao QP sang đơn vị D.592, tỉnh Nam Hà để HL đi B? Cũng từ đó khẩu súng trong tay mình, trở thành " vật bất ly thân!" nó gắn với cuộc đời " binh nghiệp !" . Nó cũng mang lại bao nỗi đau thương, chết chóc , máu và nước mắt cho đồng bào và Dân tộc của mình !
Một điều nghịch lý ! Là tất cả Súng, đạn, Vũ khí của hai bên tham chiến tại VN đều được đưa đến từ các nước khác . Để nhét vào tay của người VN, Cộng với những " cái đầu nóng " ý thức hệ ... Thế là chúng ta nhảy bổ vào nhau, gây ra tang tóc cho chính Đất nước mình !!!???.
Số phận may mắn ! Chiến tranh đã để mình sống sót, trong khi hàng triệu người VN khác đã ngã xuống, cho đến nay còn đến vài trăm ngàn người không biết xương cốt vùi ở nơi đâu ?! Nỗi đau này chưa biết bao giờ mới nguôi ngọai !!??..
Rồi Hoà Bình, TN, non sông " đã về một mối " . Nhưng lòng người cũng chưa thể !!! Sự Hoà hợp Dân tộc và với cả thế giới bên ngoài , vẫn còn một điều gì đó khá xa vời ! Ngay cả với những thể chế cùng chung " ý thức hệ !" ?????....
Cũng lại những súng đạn , công Cụ hỗ trợ khác.... Từ đâu đến, trong tay người Việt , và đôi lúc trong tay người công lực ... Họ lại nhắm vào chính Đồng bào, Anh em, thậm Chí là cha Mẹ... ???!!!
Lần đầu tiên mình sờ vào khẩu súng thật và được dạy cách làm chủ nó ! Là vào cuối tháng 8/1969 . Một buổi tối, ông Nguyễn Lập Sử , cán Bộ xã đội kiêm Trưởng Ban kiểm soát HTX đến nhà đề nghị Thầy , Bu mình cho đi tập luyện trong đội thi thể thao Quốc phòng của xã ( có được chi công điểm ).
Được sự nhất trí cao của hai vị Phụ huynh, tớ phấn khởi, khăn gói lên Đình Sú tập trung . Họ trao cho mình khẩu súng K.44 để học ngắm, vác chạy Vũ Trang, bơi Vũ Trang... Khoảng hai tháng sau , lên huyện thi, thì họ cho mình bắn bằng khẩu súng Thể thao của Tiệp khắc và chỉ ở cự ly 25-50m , vì nghe :" một viên K.44 bằng 4 hay 5 kg gạo " !
Nhưng không biết thế nào , mà họ báo cho mình biết đạt 28 điểm cho 03 phát? Chứ mình cũng có được nhìn thấy kết quả trên bia Đen tròn bằng cái miệng bát Tô kia đâu ?
Thế là lại được chọn vào đội thi cấp huyện, đi thi đấu ở Vụ Bản của tỉnh Nam Hà !?cũng lại đạt loại giỏi ?
Để đầu năm 1970, trong một đợt " tổng Động viên tuyển quân !" . Do xã thiếu chỉ tiêu, họ gí cho mình cái danh hiệu Đoàn viên, kèm theo cây bút Trường Sơn và yêu cầu làm đơn " tình nguyện " ra trận " GP MN!" ?
Thế là từ đó ( 26/4/1970) mình bị chuyển thẳng từ Đội Thể thao QP sang đơn vị D.592, tỉnh Nam Hà để HL đi B? Cũng từ đó khẩu súng trong tay mình, trở thành " vật bất ly thân!" nó gắn với cuộc đời " binh nghiệp !" . Nó cũng mang lại bao nỗi đau thương, chết chóc , máu và nước mắt cho đồng bào và Dân tộc của mình !
Một điều nghịch lý ! Là tất cả Súng, đạn, Vũ khí của hai bên tham chiến tại VN đều được đưa đến từ các nước khác . Để nhét vào tay của người VN, Cộng với những " cái đầu nóng " ý thức hệ ... Thế là chúng ta nhảy bổ vào nhau, gây ra tang tóc cho chính Đất nước mình !!!???.
Số phận may mắn ! Chiến tranh đã để mình sống sót, trong khi hàng triệu người VN khác đã ngã xuống, cho đến nay còn đến vài trăm ngàn người không biết xương cốt vùi ở nơi đâu ?! Nỗi đau này chưa biết bao giờ mới nguôi ngọai !!??..
Rồi Hoà Bình, TN, non sông " đã về một mối " . Nhưng lòng người cũng chưa thể !!! Sự Hoà hợp Dân tộc và với cả thế giới bên ngoài , vẫn còn một điều gì đó khá xa vời ! Ngay cả với những thể chế cùng chung " ý thức hệ !" ?????....
Cũng lại những súng đạn , công Cụ hỗ trợ khác.... Từ đâu đến, trong tay người Việt , và đôi lúc trong tay người công lực ... Họ lại nhắm vào chính Đồng bào, Anh em, thậm Chí là cha Mẹ... ???!!!
Chủ Nhật, 1 tháng 12, 2013
Sự ra đời của cái thằng tôi !
Ngày 14/8/1952 !
Một ngày Gió , mưa, sấm chớp , bão bùng ! Từ sáng tới chiều . Mẹ tôi, một người đàn bà mảnh khảnh, khắc khổ, nghèo đói , không gia cư !!! Sống nhờ ở chái nhà của Cụ Lý Đồng., trở Dạ .
Do " kiêng kỵ !" Cụ Lý cho một manh chiếu rách và chiếc nong sụt cạp, đuổi khéo Mẹ ra cổng điếm cũ của Làng ! Và Mẹ đẻ ra tôi ở đó !
Thương tình ! Mấy ngày sau, Cụ Cách, nhà ở gần đã cho Mẹ con tôi vào trú ngụ ở chái bếp
Và cái tên Bình của tôi cũng được đặt trùng với tên của Anh con trai cả Cụ Cách ( Ngô Công Bình) . Khi đó là một chú Bộ đội , nay đã hy sinh ! Tất nhiên tên tôi cũng dựa trên ngữ điệu " phê Bình !" ( chị cả tôi tên là Phê)!
Tôi sinh ra trong sự vật vã, đau đớn ! Của Mẹ và giông Gió ... Của đất trời ! Ch, Mẹ tôi tần tảo nuôi chị em chúng tôi lớn lên! Và thời cuộc đã cho chúng tôi mỗi người một " số phận !" khác nhau! Mặc dù cùng một XH?
.... Trải qua hai cuộc chiến tranh ( cuộc Nội chiến trước 1975 và chiến tranh BIên giới Tây Nam!)may mắn ! Tôi còn sống sót, chỉ bị " đồng bào ," tặng cho vài vết thẹo nhỏ làm kỷ niệm! Có lẽ tôi thuộc hạng cao số( Nhâm Thìn) ! Cũng có thể tôi thuộc loại " hèn nhát " sợ chết ! Chỉ giỏi chém vè, ( núp ) sau các ụ đất, gốc cây, Gò mối.... Để chĩa súng lên giới nã đạn ! Nên thần chết đã tha chăng !?
Ngay từ hồi nhỏ, đi học phổ thông, dưới " mái trường XHCN ?" , đến lớp 07. Tôi luôn là thằng học giỏi " Văn XHCN ?"! Bây giờ ngẫm lại ! " đó chính là sự sai lầm và ngu dốt nhất đời tôi ! Các áng Văn học XHCN đã " nhuộm đỏ ," tâm hồn tôi ! Tôi trở thành một con Rô Bốt, chiếm giết... Kiêu binh , nhưng không đưa ra được một Quyết định nào độc lập cho bản thân mình! Ngay cả những lời thề! Cũng phải học thuộc theo nhưng gì người ta soạn sẵn??? Để Bộ hoàn thành sứ mệnh, cái gọi là " GPMN" . Tôi mới choàng tỉnh, và biết mình là một kẻ " Võ biền, vô học!"
Khi tiếp xúc với sách báo, Thơ ca, tiểu thuyết, phim ảnh và một số Ấn phẩm VH của XH Tư bản! Mình mới lõm bõm, mơ Hồ !!! Hiểu ra : thế nào là Văn học . Tôi mới biết rằng, mình ngu dốt đến nhường nào !? Nhưng rồi cái vòng " Kim cô ," của XHCN nó vẫn cứ gông chặt vào cái đầu ngu muội của mình, không sao thoát ra được !
Chỉ đến khi cái Dạ dày nó sôi lên sùng sục, và những hột bo bo không tiêu thụ được ( nạp vào thải ra nguyên vẹn !) . Cái thằng tôi mới đi tìm lại " cái tôi đã mất !" ... Còn tiếp....
Một ngày Gió , mưa, sấm chớp , bão bùng ! Từ sáng tới chiều . Mẹ tôi, một người đàn bà mảnh khảnh, khắc khổ, nghèo đói , không gia cư !!! Sống nhờ ở chái nhà của Cụ Lý Đồng., trở Dạ .
Do " kiêng kỵ !" Cụ Lý cho một manh chiếu rách và chiếc nong sụt cạp, đuổi khéo Mẹ ra cổng điếm cũ của Làng ! Và Mẹ đẻ ra tôi ở đó !
Thương tình ! Mấy ngày sau, Cụ Cách, nhà ở gần đã cho Mẹ con tôi vào trú ngụ ở chái bếp
Và cái tên Bình của tôi cũng được đặt trùng với tên của Anh con trai cả Cụ Cách ( Ngô Công Bình) . Khi đó là một chú Bộ đội , nay đã hy sinh ! Tất nhiên tên tôi cũng dựa trên ngữ điệu " phê Bình !" ( chị cả tôi tên là Phê)!
Tôi sinh ra trong sự vật vã, đau đớn ! Của Mẹ và giông Gió ... Của đất trời ! Ch, Mẹ tôi tần tảo nuôi chị em chúng tôi lớn lên! Và thời cuộc đã cho chúng tôi mỗi người một " số phận !" khác nhau! Mặc dù cùng một XH?
.... Trải qua hai cuộc chiến tranh ( cuộc Nội chiến trước 1975 và chiến tranh BIên giới Tây Nam!)may mắn ! Tôi còn sống sót, chỉ bị " đồng bào ," tặng cho vài vết thẹo nhỏ làm kỷ niệm! Có lẽ tôi thuộc hạng cao số( Nhâm Thìn) ! Cũng có thể tôi thuộc loại " hèn nhát " sợ chết ! Chỉ giỏi chém vè, ( núp ) sau các ụ đất, gốc cây, Gò mối.... Để chĩa súng lên giới nã đạn ! Nên thần chết đã tha chăng !?
Ngay từ hồi nhỏ, đi học phổ thông, dưới " mái trường XHCN ?" , đến lớp 07. Tôi luôn là thằng học giỏi " Văn XHCN ?"! Bây giờ ngẫm lại ! " đó chính là sự sai lầm và ngu dốt nhất đời tôi ! Các áng Văn học XHCN đã " nhuộm đỏ ," tâm hồn tôi ! Tôi trở thành một con Rô Bốt, chiếm giết... Kiêu binh , nhưng không đưa ra được một Quyết định nào độc lập cho bản thân mình! Ngay cả những lời thề! Cũng phải học thuộc theo nhưng gì người ta soạn sẵn??? Để Bộ hoàn thành sứ mệnh, cái gọi là " GPMN" . Tôi mới choàng tỉnh, và biết mình là một kẻ " Võ biền, vô học!"
Khi tiếp xúc với sách báo, Thơ ca, tiểu thuyết, phim ảnh và một số Ấn phẩm VH của XH Tư bản! Mình mới lõm bõm, mơ Hồ !!! Hiểu ra : thế nào là Văn học . Tôi mới biết rằng, mình ngu dốt đến nhường nào !? Nhưng rồi cái vòng " Kim cô ," của XHCN nó vẫn cứ gông chặt vào cái đầu ngu muội của mình, không sao thoát ra được !
Chỉ đến khi cái Dạ dày nó sôi lên sùng sục, và những hột bo bo không tiêu thụ được ( nạp vào thải ra nguyên vẹn !) . Cái thằng tôi mới đi tìm lại " cái tôi đã mất !" ... Còn tiếp....
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)